Nếu có thể quay lại nói chuyện với chính mình của những ngày đầu vào nghề, tôi sẽ nói gì? Có lẽ tôi sẽ nói: cảm ơn vì đã không bỏ cuộc. Những ngày đó, tôi ghét những áp lực này. Tôi ghét những deadline dồn dập, những lần phải làm lại từ đầu vì một sai sót nhỏ, những buổi giải trình mà tôi phải bảo vệ từng con số trước những câu hỏi gắt gao. Tôi từng nghĩ những điều đó là kẻ thù, là những thứ khiến nghề này trở nên khắc nghiệt một cách vô lý.
Nhưng giờ đây, nhìn lại, tôi hiểu khác. Chính những deadline đó đã dạy tôi kỷ luật. Chính những lần làm lại đã dạy tôi sự tỉ mỉ. Chính những buổi giải trình căng thẳng đã dạy tôi cách đứng vững và nói lên điều mình tin. Tôi không trở thành người như hôm nay bất chấp những khó khăn đó, mà tôi trở thành người như hôm nay nhờ chúng.
Bạn có bao giờ nhìn lại những điều từng làm mình khổ sở và nhận ra rằng chúng chính là thầy của mình không? Áp lực không phải lúc nào cũng là kẻ thù. Đôi khi nó là người thợ rèn, và chúng ta là thanh thép. Thép chỉ trở nên sắc bén sau khi đi qua lửa và búa, còn một thanh thép không bao giờ bị tôi luyện sẽ mãi mãi mềm yếu.
Tôi không nói rằng chúng ta phải yêu mọi khó khăn. Có những áp lực không lành mạnh, và biết phân biệt là điều quan trọng. Nhưng có những thử thách, dù lúc đó đau đớn, lại là món quà được gói trong lớp giấy xấu xí. Hôm nay, nếu bạn đang ở giữa một giai đoạn khó khăn của nghề, tôi không bảo bạn phải vui. Tôi chỉ muốn gieo vào lòng bạn một ý nghĩ: có thể, một ngày nào đó, bạn sẽ nhìn lại khoảnh khắc này và biết ơn nó.
Vì nó đang âm thầm xây dựng nên con người bạn sẽ trở thành. Và con người đó, tôi tin, sẽ mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn, và tự hào về chính mình hơn bạn nghĩ. Bạn có thể nhìn thấy món quà ẩn trong khó khăn của mình hôm nay không?
- Mr. Wick -