Có những mùa trong nghề này mà tôi không muốn thừa nhận với ai, kể cả với chính mình. Đó là những mùa quyết toán, những đợt kiểm toán, những đêm dài mà con số cứ nhảy múa trước mắt và tôi tự hỏi: mình đang làm tất cả những điều này để làm gì? Bạn có từng cảm thấy như vậy chưa? Cái cảm giác mệt mỏi không phải ở cơ thể, mà ở một nơi sâu hơn. Cái mệt khi bạn cho đi rất nhiều mà cảm giác như chẳng ai nhận ra, cái mệt khi bạn là người cuối cùng rời văn phòng và là người đầu tiên bị gọi tên khi có gì đó sai.
Tôi đã từng ngồi trước màn hình lúc nửa đêm và nghĩ đến chuyện buông bỏ tất cả. Tôi nghĩ rằng có lẽ mình không hợp với nghề này. Tôi nghĩ rằng có lẽ những người khác làm việc này một cách nhẹ nhàng hơn, còn tôi thì cứ gồng mình mãi. Nhưng rồi tôi nhận ra một điều. Sự mệt mỏi đó không phải là dấu hiệu rằng tôi đã chọn sai.
Nó là cái giá của việc quan tâm. Người ta chỉ kiệt sức vì những thứ họ thật sự đặt lòng vào, và nếu tôi không quan tâm, tôi đã chẳng mệt đến thế. Và đó là lúc tôi học được rằng nghỉ ngơi không phải là bỏ cuộc. Cho phép mình mệt không phải là yếu đuối. Đôi khi điều dũng cảm nhất không phải là cố gắng thêm, mà là biết dừng lại để hồi phục, rồi đứng dậy đi tiếp.
Tôi không viết những dòng này để bảo bạn phải mạnh mẽ mọi lúc. Tôi viết để bạn biết rằng nếu hôm nay bạn đang kiệt sức, điều đó không có nghĩa bạn thất bại, nó có nghĩa bạn đã cho đi rất nhiều. Và một người cho đi nhiều như vậy, xứng đáng được tử tế với chính mình. Nghề này dài lắm, nó không phải một cuộc chạy nước rút mà là một hành trình. Và trong hành trình đó, có những lúc bạn cần đi chậm lại, không phải để bỏ cuộc, mà để có thể đi được xa hơn.
Hôm nay, nếu bạn đang mệt, hãy cho phép mình mệt. Rồi ngày mai, chúng ta lại đi tiếp. Bạn vẫn còn ở đây, và điều đó đã là một sự dũng cảm rồi.
- Mr. Wick -