Người ta thường nghĩ nghề kế toán là khô khan, là những con số lạnh lùng, những bảng biểu vô hồn. Nhưng tôi muốn kể cho bạn nghe về một thứ mà ít người ngoài nghề hiểu được, đó là niềm vui của chúng ta. Niềm vui của tôi không giống niềm vui của những nghề khác. Nó không có tiếng vỗ tay, không có ánh đèn sân khấu, không ai ăn mừng khi tôi làm tốt. Niềm vui của tôi nằm ở những nơi rất nhỏ.
Đó là khoảnh khắc khi dòng cuối cùng khớp với dòng đầu tiên, khi con số bên nợ bằng đúng con số bên có. Cái cảm giác nhẹ nhõm khi mọi thứ cân bằng, không thừa một đồng, không thiếu một đồng. Đó là lúc tôi đóng lại một báo cáo sạch sẽ và biết rằng dù ai mở nó ra xem lại, họ sẽ không tìm thấy gì để chê trách. Một thứ tự gọn gàng trong một thế giới đầy hỗn loạn. Bạn có biết cảm giác đó không, cái niềm vui thầm lặng của một người biết rằng mình đã làm đúng, kể cả khi chẳng ai để ý?
Tôi từng nghĩ niềm vui phải lớn lao, phải được công nhận thì mới có giá trị. Nhưng càng làm nghề, tôi càng hiểu rằng những niềm vui bền vững nhất lại là những niềm vui lặng lẽ nhất. Vì chúng không phụ thuộc vào người khác. Không ai có thể lấy đi của tôi cái cảm giác hài lòng khi tôi biết mình đã tận tâm. Đó là niềm vui mà tôi tự trao cho chính mình.
Và tôi nghĩ, đó chính là một loại tự do. Tự do khỏi việc phải chờ ai đó vỗ tay mới thấy mình có giá trị. Tự do khi biết rằng giá trị của mình nằm ở chất lượng công việc, chứ không nằm ở số lời khen. Nếu hôm nay bạn vừa hoàn thành một việc tốt mà chẳng ai biết, tôi muốn bạn dừng lại một chút và tự công nhận điều đó. Vì bạn xứng đáng.
Niềm vui không cần phải to lớn mới là thật. Đôi khi nó chỉ đơn giản là một bảng cân đối khớp nhau, và một người mỉm cười lặng lẽ trước màn hình. Bạn đã cho phép mình tận hưởng những niềm vui nhỏ đó chưa?
- Mr. Wick -