Có một người kế toán kể với tôi, giọng vừa cười vừa mệt: "Anh biết không, em không dám nghỉ phép. Không phải vì bận, mà vì em sợ lúc em đi, người khác làm sai và không ai biết."
Tôi nghe câu đó và nhận ra, đây không phải lần đầu tiên tôi nghe một người làm kế toán nói điều tương tự.
Người làm kế toán có một mối quan hệ rất đặc biệt với sự kiểm soát. Họ được đào tạo để chú ý từng con số nhỏ. Họ được rèn để không bỏ sót, không tin tưởng vào cảm giác mà phải có chứng từ, phải có đối chiếu, phải có xác nhận. Kỹ năng đó là thứ làm nên giá trị của họ trong công việc. Nhưng kỳ lạ thay, đôi khi chính kỹ năng đó lại trở thành một cái bẫy rất tinh vi.
Vì khi đã quen kiểm soát từng chi tiết, người ta dần bắt đầu tin rằng: chỉ có mình mới làm đúng. Rằng nếu buông ra, mọi thứ sẽ đi sai. Rằng an toàn nhất vẫn là tự mình làm tất cả.
Và thế là họ ôm. Không phải vì không có người phụ. Mà vì không dám tin người phụ.
Ở những năm đầu làm nghề, cách nghĩ đó không gây ra vấn đề lớn. Một người có thể tự xử lý phần lớn công việc, kiểm tra lại tất cả, và mọi thứ vẫn chạy. Nhưng khi công việc lớn dần, khi đội ngũ mở rộng, khi áp lực tăng thêm, thì ranh giới giữa trách nhiệm và ôm đồm bắt đầu trở nên mờ nhạt.
Có những người bước sang vai trò kế toán trưởng nhưng vẫn đang làm việc như một nhân viên phần hành. Không phải vì họ thiếu năng lực quản lý, mà vì họ chưa học được cách buông. Họ vẫn tự tay kiểm tra từng bút toán, vẫn tự làm những việc có thể giao cho người khác, vẫn lo lắng khi mình vắng mặt một ngày.
Điều đó có vẻ như sự tận tâm. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đó thực ra là một dạng kiệt sức được ngụy trang bằng cái tên "có trách nhiệm".
Tôi đã gặp những người kế toán kiệt sức không phải vì công việc quá nhiều, mà vì họ không cho phép bản thân được nhẹ bớt. Họ mang theo mọi thứ, từ văn phòng về nhà, từ tuần này sang tuần khác, từ năm này sang năm kia. Và dần dần, ranh giới giữa họ và công việc của họ biến mất hoàn toàn.
Học cách buông không có nghĩa là buông bỏ trách nhiệm. Không phải là thờ ơ hay lơ là. Mà là học cách tin tưởng có hệ thống. Giao việc kèm theo công cụ để kiểm tra. Xây quy trình để người khác có thể làm đúng mà không cần mình đứng cạnh. Đặt ra điểm kiểm soát thay vì kiểm soát từng điểm.
Đây là một trong những bước chuyển khó nhất trong hành trình nghề của người làm kế toán. Không phải học thêm kỹ thuật mới, không phải cập nhật thêm nghiệp vụ. Mà là thay đổi cách mình nhìn về vai trò của bản thân.
Và thực ra, chỉ khi buông được, người ta mới thực sự bắt đầu lớn lên trong nghề. Khi không còn phải ôm tất cả, họ mới có không gian để nhìn toàn cảnh. Mới có thời gian để nghĩ về chiến lược thay vì loay hoay với từng bút toán. Mới có thể trở thành người mà doanh nghiệp thực sự cần ở tầng quản lý, không chỉ là người làm giỏi ở tầng thực thi.
Nếu bạn đang thấy mình kiệt sức vì ôm quá nhiều, có lẽ không cần tìm cách làm nhanh hơn. Có lẽ thứ cần tìm chỉ là một chút can đảm để bắt đầu tin tưởng.
Vài dòng chia sẻ.
Thân mến.
Mr Wick Kiểm toán - ATC Academy
Đào tạo, Tư vấn Giải pháp cho Doanh nghiệp, Hộ Kinh doanh
Liên hệ Đào tạo KTTH, KTT và Tax Tel: 093 670 9396