Có những đêm tôi ngồi lại một mình với màn hình sáng, khi cả văn phòng đã tắt đèn từ lâu. Và tôi nhận ra một điều mà ít ai nói với tôi khi tôi mới bước vào nghề: làm kế toán đôi khi là mang một sự thật mà không ai muốn nghe. Tôi nhìn thấy những con số, và tôi biết chúng đang nói gì. Tôi biết khi nào một quyết định sắp đi sai hướng, khi nào một dòng tiền đang rỉ ra ở chỗ không ai để ý. Nhưng tôi cũng biết rằng nói ra điều đó không phải lúc nào cũng được chào đón.
Bạn có từng cảm thấy như vậy không? Cái cảm giác mình đang cầm trên tay một tấm bản đồ chỉ rõ vực thẳm phía trước, nhưng những người đang lái con thuyền lại không muốn nhìn. Tôi từng nghĩ sự cô đơn này là dấu hiệu của thất bại. Tôi nghĩ rằng nếu tôi giỏi hơn, khéo léo hơn, thì mọi người sẽ lắng nghe. Nhưng theo thời gian, tôi hiểu ra một điều khác.
Sự cô đơn của người làm kế toán không phải vì tôi yếu. Nó đến vì tôi đã chọn đứng về phía sự thật, ngay cả khi sự thật đó không đẹp, không tiện, không dễ chịu. Và đó là một loại cô đơn đáng để mang. Bởi vì có những thứ trong nghề này quan trọng hơn cả việc được yêu thích. Có những lúc giá trị của tôi không nằm ở chỗ tôi làm hài lòng được bao nhiêu người, mà ở chỗ tôi đã trung thực được đến mức nào, kể cả khi không ai vỗ tay.
Tôi không viết những dòng này để bảo bạn rằng hãy quen với sự cô đơn. Tôi viết để bạn biết rằng nếu đôi lúc bạn cảm thấy mình đứng một mình với những con số, thì đó không phải vì bạn lạc lối. Đó là vì bạn đang đứng đúng chỗ. Sự thật hiếm khi có đông người đứng cùng, nhưng nó luôn cần một người đủ vững để cầm nó. Và nếu hôm nay người đó là bạn, thì tôi muốn bạn biết rằng bạn không hề đơn độc như bạn tưởng.
Vì ở đâu đó, trong một văn phòng khác, dưới một ngọn đèn khác, cũng có một người như bạn đang lặng lẽ làm điều đúng. Bạn có sẵn lòng tiếp tục là người cầm sự thật đó không?
- Mr. Wick -